19:02 ICT Thứ bảy, 21/10/2017

Các mục chính

      Linh mục quản xứ Nghi Lộc

       Giuse Nguyễn Văn Chính

 

Gx. Nghi Lộc online

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 45

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 43


Hôm nayHôm nay : 13211

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 312209

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 34435525

Trang nhất » Tin tức » Văn hoá - Nghệ thuật » Thơ văn

Mẹ là quê hương

Bài dự thi “Quê hương của tôi”: Mẹ

Con đã làm thơ tặng cho đời. Gởi tình trang trải với trăm nơi. Mà sao chưa có thơ cho mẹ. Con thật vô tình quá mẹ ơi!

Quà tặng Mẹ

Quà tặng Mẹ

Con không thể là gió mát. Quạt dịu nắng cát miền Trung. Mẹ về hơ hác thở phồng. Nam Lào tháng Sáu hãi hùng trưa trưa...

Một câu chuyện cảm động

Một câu chuyện cảm động

Nguyễn Duy An là nguời Á Châu đầu tiên đảm nhận chức vụ Senior Vice President National Geographic tổ chức văn hóa khoa học lớn nhất thế giới. Bài viết của ông mang theo một thông tin đặc biệt: Truyền hình National Geographic chiếu phim 'Inside the Vietnam War' nhân kỷ niệm 40 năm trận chiến Mậu Thân.

Vĩnh biệt thầy

Vĩnh biệt thầy

Xưa sinh thời thầy nghĩa nặng tình sâu. Công gầy dựng giáo đường thêm hoành tráng. Dạy trò ngoan hướng thiện thành tài...

Một chút Tết

Một chút Tết

Mắt mẹ buồn khung cửa mẹ tựa lưng. Bếp lửa hồng, nồi bánh chưng gợi nhớ. Tết năm này, con vẫn còn xa xứ. Biết giờ này, con có nhớ nhà không?

Ta muốn về thăm

Ta muốn về thăm

Ta muốn về thăm lại Ngãi Giao. Để nghe em hát khúc ca dao. Để nghe em nhắc ngày xưa ấy. Ấm áp tình thương nhớ dạt dào!

Nhớ Cha

Nhớ Cha

Chẳng hiểu tại sao con nhớ cha. Bóng cha thấp thoáng mãi trong nhà. Nhiều khi con tưởng cha chưa mất. Muốn gọi thật nhiều. Cha ơi! Cha!

Câu chuyện đêm Giáng sinh

Câu chuyện đêm Giáng sinh

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của Chúa Giêsu: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."

Có phải đã quên?

Có phải đã quên?

Tôi vẫn là người ngoại đạo em ơi. Đêm Giáng sinh quỳ lạy Đức Chúa Trời. Nhớ tiếng chuông nơi giáo đường ngày cũ. Hang Bêlem Đức Chúa đã ra đời...

Sao em không về

Sao em không về

Sao em không về thăm Bình Giã? Thăm lại làng quê sỏi đá xưa. Thăm mẹ già bao năm vất vả. Thăm ruộng đồng dầu dãi nắng mưa!

Hình chỉ mang tính minh hoạ

Mẹ

Đêm hôm qua con nằm mơ mẹ mất. Con gào lên bên xác mẹ lạnh tanh. Con ôm hôn thân xác mẹ hiền lành. Con gọi mãi mà mẹ không mở mắt...

Thương vợ

Thương vợ

Em không đẹp như tiên trong cổ tích. Nhưng dịu hiền như cô Tấm ngày xưa. Và em có một điều anh rất thích. Là yêu anh, chẳng biết mấy cho vừa!

  Trang trước  1, 2