05:29 ICT Chủ nhật, 25/06/2017

Các mục chính

      Linh mục quản xứ Nghi Lộc

       Giuse Nguyễn Văn Chính

 

Gx. Nghi Lộc online

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 55

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 3841

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 340121

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 32376119

Trang nhất » Tin tức » Văn hoá - Nghệ thuật » Thơ văn

Nhớ Mẹ!

Thứ bảy - 05/06/2010 17:16
Nhớ Mẹ!
Khi tôi nghe bài hát: “Người mẹ trong trí tưởng tượng” của tác giả Huỳnh Nhã Lâm đã làm tôi rơi nước mắt. Bài hát ấy đã làm tôi chạnh lòng thương tới những đứa bé bơ vơ nơi đầu đường só chợ hay những đứa bé mồ côi không mẹ không Cha, hằng ngày phải giãi nắng dầm mưa để sống qua ngày.
 
 
Bé mơ có một người mẹ để chở che, để yêu thương, để vỗ về khi con cô đơn, khi con buồn tủi! giờ này mẹ đang ở nơi nao? Có nhớ tới con không? Mẹ còn không hay mẹ đã đi xa rồi, con nhớ mẹ nhiều lắm, con yêu mẹ mẹ ơi! ước mơ giản dị thôi mà sao cay đắng bờ môi quá chừng?! mẹ ơi! Nghĩ tới đó tôi lại không sao kìm nổi nước mắt, tôi cảm nhận được điều đó sâu sắc nhất cũng bởi vì tôi không còn mẹ nữa!. mẹ tôi đã lìa xa tôi khi tôi còn trong nôi! Cho mãi đến bây giờ tôi vẫn không thể hình dung nổi trong trí tôi bóng dáng mẹ! mẹ như thế nào? mẹ cao hay mẹ thấp, dáng mẹ gầy gầy hay dáng mẹ tốt tươi, mẹ tôi dễ thương không? Lời ru ngọt ngào ầu ơ của mẹ con vẫn chưa cảm nghiệm được mẹ ơi!.
 
Nghe bà tôi kể: ngày mẹ tôi mất đó là ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời Cha tôi. Cha tôi khóc, nước mắt đầm đìa đau đớn khi tiễn biệt mẹ tôi. Cha không thể tin nổi mẹ tôi lại ra đi sớm đến vậy, để lại ba đứa con bơ vơ, “từ nay nó không còn mẹ nữa! em ơi, em tỉnh lại đi, thương chúng nó quá em ơi”! Ông ấy khóc, khóc nhiều lắm! từ đó Ông ấy ít nói hơn. Và cũng từ đó ba Cha con chúng tôi về ở với bà nội, hai mẹ con sống chung với nhau (mẹ mất chồng, con mất vợ - một nỗi đau nào khôn xiết hơn).
 
Tôi còn nhớ lúc tôi khoảng 5-6 tuổi tôi bắt đầu đặt câu hỏi. Ừ nhỉ? Sao mấy đứa bên cạnh hàng xóm toàn thấy bọn chúng kêu mẹ suốt ngày không à! Lúc nào cũng mẹ ơi, mẹ choa đấy, mẹ choa thương tau lắm, a mẹ đi chợ về rồi…nó cứ nhảy tưng tưng lên…làm mình bực mình chết đi được, đã thế mình kêu mẹ ra cho chúng biết tay. Nhưng tôi chợt chưng hửng khi tự nhủ: ủa mẹ à! Sao cái tên này mình chưa bao giờ gọi nha! Toàn là cứ bà ơi bà không ah! Mần chi có bao giờ mình gọi mẹ mô! Phải về hỏi bà về mẹ mới được! không thể thua bọn hàng xóm được!. tôi lon ton chạy vào bếp ôm choàng lấy cổ bà và hỏi nhỏ: Bà ơi! Mẹ con đâu, mấy đứa bên hàng xóm cứ toàn gọi mẹ sao con không có hả bà? Bà tôi chợt im lặng trong giây lát rồi bà nói: mẹ con có nhưng mẹ đi xa rồi con ạ! Nhưng đi xa là đi mô hở bà? Mẹ con Có về không? Bà ôn tồn trả lời: có con à! Nhưng con phải học ngoan thì mẹ mới về thăm con được biết không! Ngoan đi chơi nha! Tôi lúc ấy ham chơi, bé con bít sao được mẹ đi xa lắm là như thế nào đâu?! Lớn lên dần tôi mới hiểu rằng: mẹ không còn nữa. Có những lúc tôi rất ghen tị với những người khác vì họ có mẹ còn tôi thì không…thỉnh thoảng tôi ước: nếu có một điều ước tôi sẽ ước tôi sẽ có mẹ ngay bây giờ, muốn được sà vào lòng mẹ, hôn mẹ, kể bao chuyện uất ức khi bị bắt nạt, tỉ tê với mẹ thật nhiều và hét lên: con yêu mẹ, rồi hôn mẹ một cái thật kêu. Và giữ mẹ ở bên tôi mãi. Nhưng đó chỉ là ước thôi! giờ đây tôi đã khôn lớn rồi, vẫn mong sao mẹ ở trên thiên đường luôn hướng về tôi, ở bên cạnh tôu để yêu tôi và cầu mong cho tôi được hạnh phúc. Tôi tin rằng mẹ tôi luôn yêu tôi! Con yêu mẹ nhiều lắm!
 
Tôi luôn ước mong sao, những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, hãy trân trọng yêu thương mẹ mình khi mẹ còn ở bên cạnh, và xin tặng những ai còn mẹ bài thơ này như lời nhắn nhủ và cũng là lời kết thúc: “Hãy yêu mẹ, thương mẹ thật nhiều và hôn lên má mẹ một cái thật kêu rồi sau đó dũng cảm nói: Con yêu mẹ! (Dũng cảm lên nhé bạn, đừng sợ).
 
Nếu có bao giờ con yêu
Hãy nói khi mẹ vẫn còn đây
Còn biết được những dòng cảm xúc
Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say.
 
Hãy yêu khi mẹ vẫn còn biết
Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi
Ghi lời yêu quí lên bia đá
Đá vô tri nào có nghĩa lý gì.
 
Hãy nói đi, điều con muốn nói
Đừng chờ đến lúc mẹ ngủ say
Giấc ngủ dài chẳng bao giờ dậy
Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai.
 
Đó là chia ly và từ biệt
Chỉ còn nước mắt và tiếng con
Nếu yêu mẹ dù là một chút
Hãy nói đi, khi mẹ vẫn còn.
 
Nói đi con, lời nào yêu dấu
Cả lòng hiếu thảo cả tình con
Để mẹ nâng niu như báu vật
Cho tình mẫu tử thắm như son.
 
Cao Tuấn
 
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn