10:20 ICT Chủ nhật, 26/03/2017

Các mục chính

      Linh mục quản xứ Nghi Lộc

       Giuse Nguyễn Văn Chính

 

Gx. Nghi Lộc online

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 24


Hôm nayHôm nay : 4142

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 299431

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 31163041

Trang nhất » Tin tức » Văn hoá - Nghệ thuật » Thơ văn

Bài dự thi "Quê hương của tôi": Nhật ký cho con!

Thứ năm - 15/07/2010 12:59
Bài dự thi "Quê hương của tôi": Nhật ký cho con!
Và khi lớn lên con sẽ hiểu, có những lối đi mà mình được chọn, nhưng cũng có lối đi mà mình cũng không thể chọn lựa được. Như vậy rồi, giấc mộng cũng qua, con đường dài vẫn ở phía trước...
 
 
 
Hôm nay lại mưa ngâu trong lòng mẹ!
 
Con yêu dấu!
 
Mẹ lại thức nhìn con ngủ, mong cho giầc ngủ con thành và một giấc mơ êm ả. Mặc dù điều đó Mẹ biết là thiếu xót mà Mẹ không dành cho con, nhưng con ơi, hãy cho Mẹ được là của riêng Con nhé. Cho tình yêu của Mẹ được đáp đền, để khỏi lay động trước cơn sóng gió. Và con biết không? Con là sức mạnh của đời Mẹ, là liều thuốc tuyệt vời nhất mà Mẹ chưa từng được uống....
 
Mẹ biết rằng trong con có dòng chảy và huyết tâm của Mẹ. Và khi lớn lên con sẽ hiểu, có những lối đi mà mình được chọn, nhưng cũng có lối đi mà mình cũng không thể chọn lựa được. Như vậy rồi, giấc mộng cũng qua, con đường dài vẫn ở phía trước. Liệu con có thật vững vàng để bước tiếp trên đường đời đó hay không? Hãy vững tâm vì có Mẹ bên con nhé. Mẹ muốn gọi tên con thân yêu! Muốn hôn lên đôi má bé nhỏ. Mẹ đã hiểu Yêu là tất cả. Mong cho con được rãng rỡ tiếng cười. Khóc nhiều đêm Mẹ chỉ muốn con vẫn hồn nhiên cho đến khi trưởng thành...
 
Và con biết không?
 
Quê hương Mẹ, có ngôi thánh đường nhỏ. Có những buổi kinh cầu ấm áp. Mẹ yêu lắm quê hương Nghi Lộc và muốn sẽ dẫn con về thăm. Đó vừa như nỗi nhớ,vừa như niềm đau của Mẹ vậy con à. Bởi vì xa quê Mẹ càng không được nghe lại được những buổi kinh cầu. Nhìn được những người thân thuộc và hàng xóm lúc đi và lúc thánh lễ đã xong. Thánh đường quê Mẹ sừng sững mà trang nghiêm. Yên tĩnh mà ấm áp. Mẹ nhớ có lần rất buồn vì lòng cảm thấy hoang mang. Mẹ chạy lên Hang đá ngồi ngắm Đức Mẹ,cầu nguyện với Mẹ. Và những lần đi ngang qua ngôi thánh đường, Mẹ đã cúi đầu nghiêng chào.
 
Con yêu à! Quê hương là nơi bình yên nhất của cuộc đời Mẹ. Có Ông Bà, Cha Mẹ và Anh Chị của Mẹ ở đó. Là Gia Đình, là Cội Nguồn của con đó!
 
Nhưng Con ơi! Mặc dù con được sinh ra và lớn lên ở xứ người. Tuổi thơ con sẽ gánh chịu nhiều đau thương và những mất mát. Mong hãy hiểu và chấp nhận con nhé. Con lớn lên chỉ nhìn thấy mỗi Mẹ và những người thân ít ỏi nơi đất khách. Nhưng con hãy tự hào cội nguồn con nhé. Nơi mà cho Me con tuổi thơ bình yên và ấm áp. Một ngày không xa rồi con cũng sẽ được nhìn thấy Cội Nguồn của chúng mình. Hãy trân trọng và giữ gìn lấy con nhé. Mai sau này con gái trưởng thành lại ôm Mẹ bật khóc hằng đêm. Hãy tha thứ dù là nhiều lần con nhé.
 
Giấc ngủ con trọn vẹn tuổi thơ con. Nỗi âu lo Mẹ chìm theo năm tháng, trái tim lớn dần hãy ôm Mẹ vào vòng tay con nhé...
 
 
Đinh Thị Hương
 
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn